Ngại Gì Lên Giường

Chương 8: Bia đỡ đạn

 Chương trướcChương tiếp 
Chủ nhật Tiểu Bạch nói muốn giới thiệu anh họ của cô cho Hứa Tử Ngư làm quen, nhưng ai ngờ cô đã có hẹn rồi, gần đây Hứa Tử Ngư đang bận một nhiệm vụ rất quan trọng, đó chính là giúp bạn học kiêm bạn tốt Bạch Hinh thử áo cưới.

Trên thế giới có một loại phụ nữ, mặc kệ người khác có khiêm tốn cỡ nào cho dù kín kẽ đến đâu cũng có thể bị nhìn trúng, Bạch Hinh chính là loại người này. Mà chắc mọi người cũng biết, nếu như có bạn nữ nào có can đảm làm bạn với cô, mỗi ngày kéo bè kéo phái xuất hiện, thì nhất định chỉ có thể làm vật hy sinh mà thôi. Thật đáng tiếc, Hứa Tử Ngư chính là con pháo thí đó.

Bình thường mà nói, phụ nữ bề ngoài mà xinh đẹp động lòng người thì thường sẽ cao ngạo và lạnh nhạt, hoặc là nhạy cảm yếu ớt, nhưng Bạch Hinh hoàn toàn ngược lại, cô thu hút ánh mắt của mọi người. Cô nhiệt tình sáng sủa thích nói thích cười, có thể hòa đồng với tất cả mọi người, gia đình của cô điều kiện bình thường nhưng cũng rất lạc quan, cô hiếu kính cha mẹ, làm việc hào phóng nội tâm lại thiện lương —— Đối mặt với một người như thế thì có ai mà không thích chứ, khó trách Hứa Tử Ngư nguyện ý làm vật hy sinh trong ba năm qua.

Năm đó ở trong trường học, nam sinh yêu thích Bạch Hinh đâu chỉ có mười tám người, dùng lời của thầy giáo mà nói, chính là một hàng dài. Nhưng lần này kết hôn với Bạch Hinh, cũng chính là Chu Tấn An, một trong những nam sinh mà năm đó đã theo đuổi cô một thời. Sau khi tốt nghiệp đại học, hắn cũng không để ý sự phản đối của gia đình mà cùng cô đến thành phố này, quan tâm chăm sóc cho cô, trong thời gian đó hai người đã cùng nhau vượt qua rất nhiều chuyện. Lấy con người Bạch Hinh mà nói, cô chính là một đường đi về phía trước khi đó thấy được rất nhiều phong cảnh xinh đẹp, cũng như gặp rất nhiều người; Thế nhưng khi cô cảm thấy mệt mỏi mà dừng bước, quay đầu lại mới phát hiện, Chu Tấn An vẫn là người không rời xa cô.

Sauk hi tốt nghiệp, Bạch Hinh càng xinh đẹp hơn, bởi vì tình yêu khiến cô dịu dàng mà tỏa sáng. Mặc áo cưới vào người Bạch Hinh như một tiên nữ vậy, xinh đẹp không gì sánh được, Hứa Tử Ngư ở bên cạnh mặc lễ phục của dâu phụ, cũng là xinh xắn và đáng yêu.

"Wo, Tiểu Ngư, lúc cậu không nói chuyện cũng rất giống thục nữ đó."

"Được rồi, nếu mình là thục nữ thì ai sẽ giúp cậu tiếp rượu chứ, cậu chính là mong đợi mình uống giúp thôi."

"Ha ha ha, cậu yên tâm đi, chẳng phải còn có phù rể sao?"

"Phù rể là ai vậy?"

"Cậu ngốc nữa, năm đó ở trong trường học, nhóm chúng ta không phải là thật tốt sao."

"Chẳng lẽ là. . . . . ." Hứa Tử Ngư chợt có một dự cảm không tốt.

"Ah, nhắc đến là đến ngay, Tấn An, Tống Lương Thần, ở chỗ này . . . . . ."

"Không phải chứ. . . . . ." Hứa Tử Ngư thân đang mặc bộ lễ phục hận dưới chân mình không có cái lỗ nào để cho mình chui xuống, nhưng mặt đất lại chắc chắn như vậy, từ trong tấm gương lớn cô thấy rõ hình ảnh của hai người đang đi tới. Tống Lương Thần mặc một bộ vest màu xám, cả người một bộ dáng khí phách hiên ngang, nhìn qua thì chú rể ôn hòa Chu Tấn An có vẻ bắt mắt hơn một chút.

Ánh mắt của Hứa Tử Ngư cùng Tống Lương Thần ở trong kính giao nhau, sau đó tầm mắt lại lập tức dời đi nơi khác.

Chẳng qua là có tật giật mình nên mới như thế.

"Ah, Tiểu Ngư, cậu không phải không biết Tống Lương Thần nha." Bạch Hinh xoay người lôi kéo Hứa Tử Ngư cười hỏi :"Hai người nhìn xem, có phải Tử Ngư rất đẹp hay không?"

Mặt của Hứa Tử Ngư hơi lúng túng, người khác có lẽ không biết, nhưng mà cô biết, bao năm qua Tống Lương Thần vẫn luôn thích Bạch Hinh. Hôm nay Bạch Hinh kết hôn, hắn còn nhận lời làm phù rể, quả thực đáng khâm phục.

"Đúng vậy đó" Tống Lương Thần làm bộ nhìn hai người một chút, sau đó mỉm cười nói :"Hai người cũng rất xinh đẹp."

Chu Tấn An đứng ở một bên, từ lúc đi vào đến giờ cũng còn đang bận ngắm Bạch Hinh, quả thật nhìn đến ngây ngẩn cả người.

"Ah. . . . . ." Hứa Tử Ngư nhìn Chu Tấn An, không nhịn được liền bật cười :"Bạn Chu, con ngươi của anh còn đảo được nữa không?"

"Cái cậu này." Bạch Hinh cười đẩy Hứa Tử Ngư một cái :"Dám bắt nạt Chu Tấn An nhà tôi."

"Cứu mạng, cậu đúng là Trọng Sắc Khinh Bạn nha."

"Mình chính là Trọng Sắc Khinh Bạn đó, cậu qua đây, cậu xem cậu xem, mình muốn giới thiệu bạn trai cho cậu đó." Bạch Hinh vươn tay đem Hứa Tử Ngư đẩy tới trước mặt của Tống Lương Thần, cười cười mà nói :"Tống Lương Thần là người đàn ông tốt trăm người mới có một, cậu xem thế nào?"

Hai người mặt đối mặt nhất thời không biết nói gì, Tống Lương Thần sửng sốt một chút muốn mở miệng nói, Nhưng Hứa Tử Ngư lại nhanh hơn cười mà nói :"Lớp trưởng ưu tú như vậy mình với không tới, nhưng mà, nếu hai anh đẹp trai còn không mau đi thử lễ phục nữa, người ta sẽ đóng cửa đó."

Tống Lương Thần cũng cố gắng nở nụ cười, trong mắt hiện lên một tia buồn bã. Hai người đàn ông đi vào phòng thử quần áo, lúc bước ra mọi người vô cùng hài lòng. Một tao nhã lịch sự, một anh tuấn tự nhiên, một tuyệt thế đại mỹ nữ còn có một tiểu mỹ nữa dí dỏm, bốn người đứng chung một chỗ có thể đóng phim được rồi. Khó trách mấy người đi vào thử áo cưới đều nhìn bọn họ mà bàn luận chỉ chỉ chỏ chỏ, chủ tiệm vội vàng chạy lại chụp vài tấm hình của để trưng bày quảng cáo trong tiệm, lễ phục cưới toàn bộ thử hết tám bộ. Bọn họ còn chuẩn bị cả một bộ áo cưới kiểu Trung Quốc, về y phục cũng rất hài lòng.

Nếu như nói có chỗ không hoàn mỹ, thì đó chính là cô gái giúp bọn họ thử đồ cho rằng Tống Lương Thần là chú rể, liền khen Bạch Hinh cùng Tống Lương Thần là một đôi kim đồng ngọc nữ. Bạch Hinh nghe xong liền bật cười, vội vàng kéo Chu Tấn An lại hôn một cái lên má hắn, sau đó nhìn cô gái kia mà nói :"Đây mới là chồng của tôi, vị kia vẫn còn độc thân đấy."

Cô gái phục vụ đó cười xấu hổ, vội vàng nói một vài câu cứu vớt. Từ trong gương Hứa Tử Ngư quan sát thấy mặt của Tống Lương Thần không chút biểu tình gì khi nghe cô gái ấy nói, trong lòng cũng âm thầm có chút đồng tình với hắn.

 Chương trướcChương tiếp