Ngại Gì Lên Giường

Chương 65

 Chương trướcChương tiếp 
Khi Hứa Tử Ngư tỉnh lại thì thấy mình đang nằm ở bệnh viện, trên tay còn cắm sợi dây truyền nước biển. Tống Lương Thần ngồi ở bên giường nắm lấy tay của cô, có lẽ là do mệt mỏi quá cho nên đã ngủ thiếp đi.

Cô nhẹ nhàng đưa tay lên vuốt vuốt tóc của hắn. Mọi người đều nói người dễ tính tóc mềm, người tính cau có thì tóc cứng và dựng đứng, nhưng thật kỳ lạ, rõ ràng cô cảm thấy tính khí của Tống Lương Thần rất tốt, nhưng sao mái tóc của hắn lại cứng giống như con nhím vậy?

Tay vừa rụt về, Tống Lương Thần chợt ngẩng đầu lên, hắn trông thấy Hứa Tử Ngư đã tỉnh lại, vội vàng hỏi :"Tiểu Ngư, em giác thấy như thế nào rồi?"

"Em không sao, coi anh kìa."

Tống Lương Thần nâng tay của cô lên, hôn lên đó một cái rồi nói :"Có chỗ nào không thoải mái thì cứ nói với anh, em đã ngủ gần một ngày một đêm rồi."

"Vậy sao, thảo nào em cảm thấy sao trong người lại mệt như vậy chứ, thì ra là do ngủ nhiều." Hứa Tử Ngư nhìn Tống Lương Thần :"Anh cứ như vậy mà ngồi ở đây ưh, sắc mặt không được tốt cho lắm."

"Không có, lúc ngủ em ngủ, anh đều ở căn phòng sát vách."

"Sát vách?" Hứa Tử Ngư nghe vậy nhìn xung quanh một chút, mới phát hiện phòng bệnh này không phải là phòng bệnh bình thường, còn được trang trí rất đẹp. Nếu không phải ở bên cạnh có gắn thiết bị đo nhịp tim, thì cô còn cho rằng đây là phòng của khách sạn năm sao nữa đấy.

"Tiểu Ngư có đói bụng không, có muốn ăn cái gì hay không?" Tống Lương Thần đỡ cô ngồi dậy rồi dựa vào giường, bản thân mình cũng ngồi ở bên cạnh, bưng một ly nước cho Hứa Tử Ngư uống.

"Em cảm thấy không đói lắm. Nhưng nếu không ăn cơm thì con sẽ đói bụng, có đúng hay không?" Hứa Tử Ngư đưa tay vuốt bụng, cúi đầu hỏi :"Con ơi, con muốn ăn cái gì đây? Ah, con muốn ăn cháo ba nấu sao?" Sau đó cô ngẩng đầu lên, híp mắt cười nói :"Hai mẹ con đều muốn ăn cháo."

Tống Lương Thần đưa tay đỡ đầu của cô đang dựa vào giường áp vào trong ngực của hắn, một lát sau mới nói :"Ngoan, anh sẽ nấu cho hai mẹ con." Vừa dứt lời liền đứng dậy rời khỏi.

Hứa Tử Ngư vội vàng kéo tay của hắn :"Ah, chọc anh chút thôi. Cháo ở bệnh viện cũng được."

"Không có sao, ở đây cũng có thể nấu."

"Lương Thần, anh quay lại nhìn em đi." Hứa Tử Ngư cảm thấy có cái gì đó không đúng, cô nắm lấy tay của Tống Lương Thần không buông, rốt cuộc hắn vẫn phải quay đầu lại hỏi :"Sao thế, không muốn ăn nữa sao?"

"Àh, em còn tưởng rằng anh đang khóc chứ, làm em hoảng sợ." Hứa Tử Ngư vuốt ngực, phồng má lên nhìn Tống Lương Thần.

"Ngốc quá, đang yên đang lành tại sao anh lại khóc đây." Tống Lương Thần lấy cái điều khiển ti vi đưa cho cô :"Sẽ có ngay thôi, nếu em buồn thì mở ti vi ra xem nhé."

"Trên ti vi chẳng có gì để xem cả, em muốn xem phim mỹ."

"Được rồi, để em lấy mày vi tính cho em."

"Thật sao, được không?"

"Ừh, được mà, để xa một chút là được rồi, để anh lấy mắt kiếng cho em." Tống Lương Thần đứng dậy đi vào phòng sát vách, lấy máy vi tính của hắn ra đặt trên một cái bàn cách đó không xa, lên mạng mở phim The Big Bang Theory mà Hứa Tử Ngư đòi xem, hắn hỏi cô :"Xem đến tập mấy rồi vậy?"

"Phần 4 tập 3."

"Ừh." Tống Lương Thần chỉnh máy vi tính xong, liền đưa mắt kiếng cho cô :"Em xem cái này trước, anh đi nấu cháo."

"Lương Thần, anh đừng đi . . . Em không muốn ăn cháo nữa." Hứa Tử Ngư kéo tay của Tống Lương Thần nói :"Chúng ta cùng xem đi, anh đặt cháo ở ngoài là được rồi."

"Được, vậy để anh gọi điện thoại."

Tống Lương Thần cầm lấy điện thoại đi ra khỏi phòng, nụ cười trên mặt của Hứa Tử Ngư dần dần tắt. Trong trí nhớ cô thấy ánh mắt của An Hinh có vẻ như rất khổ sở vậy, Thích Uy thật đã mất rồi sao?

"Đang nghĩ gì thế?" Tống Lương Thần ngồi xuống giường ở bên cạnh cô.

"Không có gì." Hứa Tử Ngư dựa vào vai của hắn nói :"Lương Thần, em lại bị huyết áp thấp nữa sao? Lúc nào thì có thể về nhà đây?"

"Em đó nha, lần này không phải là huyết áp thấp, mà là huyết áp cao đó. Bác sĩ nói phải ở lại đây quan sát hai ngày nữa, anh cũng sẽ ở đây với em, không cần đến công ty nữa, em thấy sao?"

"Huyết áp cao? Lúc trước em bị huyết áp thấp mà, sao bây giờ lại cao vậy? Có nghiêm trọng không ?"

"Không sao, chỉ cần nghỉ ngơi hai ngày là ổn thôi."

"Ừh." Ngoại trừ hơi mệt và nhức đầu ra Hứa Tử Ngư cũng không cảm thấy chỗ nào khó chịu cả, cô nghĩ mình cũng không cần phải nằm viện làm gì, ở nhà nghỉ ngơi hai ngày là được rồi. Nhưng đến khi ăn cháo, cô vừa ăn được hai miếng liền ói ra rồi, sau đó thì cảm thấy rất nhức đầu càng không thể nào ăn tiếp, tiếp theo đó toàn thân đều cảm thấy rất đau.

Tống Lương Thần vội vàng gọi bác sĩ, lát sau một bác sĩ dẫn theo ba bốn y tá chạy vào, sau khi đo huyết áp cho Hứa Tử Ngư xong liền chuẩn bị oxy cho cô.

Hứa Tử Ngư khó chịu nước mắt cũng muốn rớt xuống, Tống Lương Thần ngồi kế bên nắm chặt tay của cô, dù rất đau lòng nhưng cũng không còn cách nào khác. Y tá lấy thuốc hạ huyết áp cho Hứa Tử Ngư uống, sau đó bác sĩ gọi Tống Lương Thần ra khỏi phòng, nói cho hắn biết tình hình kết quả kiểm tra. Kết quả xét nghiệm và các triệu chứng lâm sán đã có thể khẳng định, Hứa Tử Ngư mắc phải chính là chứng cao huyết áp tổng hợp khi mang thai, giai đoạn này cần phải nằm viện để quan sát.

Thời gian mang thai lâu như vậy, mỗi tháng cô đều kiểm tra cơ thể, những lần đó huyết áp cũng đều là bình thường, nhưng lần này bệnh tình lại đến một cách đột ngột, bác sĩ nói người mắc những bệnh này cũng không nhiều lắm. Nếu như là đột nhiên vì một chuyện gì đó mà bị kích thích sẽ dẫn đến tình trạng như vậy, nếu may mắn thì huyết áp sẽ có thể hạ xuống và nằm trong tầm kiểm soát, nhưng nếu vẫn còn nghiêm trọng như hôm nay thì chỉ còn cách là bỏ thai, nếu không thì cả mẹ và con đều gặp nguy hiểm.

Tống Lương Thần gật đầu một cái, trước đó bác sĩ cũng có nói đến khả năng này sẽ rất lớn, hắn cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý rồi, khi nghe bác sĩ xác thực chuyện này, trái tim của hắn như bị ai đó nhéo một cái thật đau.

Vào trong phòng bệnh cũng không giúp được gì, hắn đành đến hành lang hút một điếu thuốc, từ sau khi sống chung với Tiểu Ngư hắn cũng không có hút thuốc qua, vừa rồi hít hơi vào liền ho sặc sụa cả nửa ngày. Sau đó hắn lấy điện thoại di động ra, gọi điện thoại cho Ngô Mạnh Kiệt :"Mạnh kiệt, chuyện tôi nhờ, cậu đã điều tra đến đâu rồi?"

"Đã điều tra công ty chuyển phát nhanh và bên phát hành vé mời rồi, công ty phát hành vé nói vé mời đó là của bên An Hinh, nói cô ta có lưu lại vài vé, lát nữa bên công ty chuyển phát nhanh sẽ có tin tức báo lại, đến khi đó tôi sẽ liên lạc lại với anh."

"Bên An Hinh thì để tôi tự liên lạc, còn bên chuyển phát nhanh kia thì cậu lưu ý xem có phải là Giải Thị làm hay không. Mặc kệ là phải dùng thủ đoạn gì cậu cũng phải đem người đã gửi vé kia lật tẩy ra cho tôi."

Sau khi cúp điện thoại của Ngô Mạnh Kkiệt, Tống Lương Thần bấm số điện thoại của Ri¬Ta nói :"Nội dung trên đài và trên mạng đã xử lý như thế nào rồi?"

"Đã vận dụng tất cả lực lượng từ truyền thông, báo chí một lần nữa cắt bỏ, Search Engine keyword cũng đã xóa bỏ, mấy Microblogging hòa luận đăng lại cũng đã vào thủ tiêu rồi. Còn mấy tuần báo của Thành Phố B và mấy tờ báo lá cải toàn bộ cũng đã thu về hết rồi."

"Ừh, tôi khiến cô vất vả rồi, hãy mau đem tin tức trên web xử lý sạch sẽ. Còn nữa, những tờ báo thu về thì toàn bộ tiêu hủy đi."

"Được."

"Còn nữa, làm phiền cô giúp tôi liên lạc với An Hinh, nói tôi có chuyện muốn cô ấy giúp một tay."

"Tôi nhớ rồi, còn vấn đề nào khác nữa không?"

"Không có, chuyện của công ty tôi giao cho RoBin toàn quyền xử lý, giúp tôi chuyển lời cám ơn đến cậu ấy. Cô vất vả quá rồi."

Sắp xếp xong chuyện của công ty, Tống Lương Thần gọi điện thoại về nhà cho cậu, sau đó gọi điện thoại nói rõ tình hình của Hứa Tủ Ngư cho cha mẹ vợ biết, hẹn với đoàn chuyên gia hai ngày sau đến hội chẩn.

Lúc trở lại phòng bệnh, Hứa Tử Ngư cũng đã ngủ rồi. Có thể là không được thoải mái, chân mày còn nhíu lại. Hắn vừa ngồi vừa nắm lấy tay cô, nhẹ nhàng hôn lên tay cô một cái.

Đầu óc ong ong không còn sáng suốt, tất cả cả mọi chuyện trước mắt cũng không quá rõ ràng, sáng sớm hôm qua lúc hắn rời nhà, Hứa Tử Ngư vẫn còn lười biếng tạm biệt hắn, sao hôm nay lại biến thành như thế này rồi. Hắn đặc biệt đề cao hiệu suất công việc, nghĩ tới chuyện về sớm một chút để đi đón cô, sau khi thay quần áo liền trông thấy là thư nằm trên tủ đầu giường. Tiện tay cầm lá thư đó lên xem, thấy trên phiếu có hai chữ "An Hinh" trong lòng hắn liền bất an, cảm thấy trong đó nhất định có âm mưu, cho dù thế nào hắn vẫn là chậm một bước —— Cũng may lúc đó nhờ có hắn chạy đến kịp cho nên ôm được Hứa Tử Ngư, chỉ cần nghĩ đến chuyện nếu như hắn không có ở đó thì Hứa Tử Ngư sẽ ngã úp mặt trên mặt đất thôi hắn đã cảm thấy sợ rồi.

Hứa Tử Ngư nói bạn cô cho một vé mời, mà người bạn nào lại cho cô vé mời của An Hinh chứ? Tốc độ truyền tải tin tức cực kỳ nhanh, phía chính phủ, truyền thông của người dân đều đề cập đến, tất cả đều chú ý vào trọng điểm chính là bản độc tấu《 Kanon 》gửi tặng một cố nhân. Tầng tầng lớp lớp các loại truyền bá thông tin của Thành Phố B, đưa tin tức này ra phát ra rộng rãi, tốc độ nhanh chóng một cách lạ thường. Rất dễ dàng nhận ra, đây vốn dĩ là có người đã sắp xếp một cách cẩn thận. Nhiều năm như vậy, chuyện này vẫn dấu diếm được một cách tốt đẹp, nhưng nơi mấu chốt là ai đang muốn khơi ra cái bí mật này đây, mà hiện tại Tiểu Ngư đã biết được bao nhiêu rồi?

Cái máy giám thị nhịp tim vẫn đều đặn chạy, phát ra từng tiếng nho nhỏ, hắn dịu dàng nhìn khuôn mặt bình tĩnh của người đang nằm trên giường. Có người dám làm tổn thương cô như vậy. Chờ thêm chút nữa thôi. Điều trọng điểm của bây giờ là tấm vé, chỉ cần tìm được người đứng sau lưng, tất cả sẽ rất nhanh được sáng tỏ.

Tống Lươn Thần không nghĩ tới, sau khi An Hinh nhận được điện thoại của Ri¬Ta sẽ trực tiếp đến bệnh viện. Khi cô ấy đến thì Hứa Tử Ngư vẫn còn đang ngủ, hai người liền đi ra ngoài phòng sát vách nói chuyện. An Hinh cũng không có ngồi xuống ghế, mà áy náy đi thẳng vào vấn đề chính, cô nói với Tống Lương Thần :"Vé mời xem buổi biểu diễn là tôi đưa cho cô ấy, thật xin lỗi, tôi không nghĩ tới. . . . . ."

"An Hinh." Tống Lương Thần nhìn cô rồi nói :"Bây giờ không phải là lúc nhận tội thay cho ai, tôi tìm cô là muốn hỏi cô một chuyện, thật sự chuyện này có phải là do cô làm hay không. Tình hình của Tiểu Ngư rất không ổn định, tôi lo lắng người đó còn có thể sẽ ra tay nữa. Đối phương xem như có chút thủ đoạn, nếu hiện tại không rõ ràng là ai làm, bước kế tiếp sẽ không tránh được. Vòng sinh hoạt của Tiểu Ngư rất đơn giản và thuần khiết, người làm như vậy với cô ấy cũng chỉ có mấy người bên cạnh mà thôi."

"Hứa Tử Ngư thế nào rồi?"

"Cao huyết áp khi mang thai, tình hình bây giờ rất xấu."

". . . . . . Thật sự tôi cũng không ngờ cô ấy lại thành ra như vậy. Thật ra thì, Lương Thần cậu có nghĩ qua hay không, đó là đem tất cả mọi chuyện nói cho cô ấy biết."

"Chưa được, ít nhất là hiện tại không được."

"Nhưng đã qua nhiều năm như vậy rồi, cô ấy vẫn không hay biết gì, như vậy đối với cô ấy mà nói là không công bằng."

"Sau khi chúng ta gặp mặt ở Anh tôi cũng rất muốn nói cho cô ấy biết mọi chuyện, nhưng lại không có cơ hội để nói, hiện tại thì càng không được rồi, tôi lo lắng cơ thể của cô ấy sẽ không chịu nỗi cú sốc này."

An Hinh nhìn Tống Lương Thần một chút :"Cô ấy cũng không phải là một đứa trẻ nữa, cũng đã 5-6 năm. . . . . ."

"Không được. Cho dù là chỉ có 1% tính nguy hiểm, tôi cũng không muốn phải mạo hiểm như vậy." Tống Lương Thần dừng lại một chút rồi nói :"Người của tôi từ bên công ty quản lý vé mời điều tra ra đây là một trong những vé mà cô giữ lại, cô đã đưa cho ai có lẽ cũng sẽ nhớ chứ?" Thấy trong mắt của An Hinh mang theo tia do dự, trong lòng của Tống Lương Thần cũng đã sáng tỏ vài phần :"Là Thích Lôi?"

An Hinh có chút kinh ngạc nhìn Tống Lương Thần, không nghĩ tới nhanh như vậy hắn đã nghĩ ra :"Lương Thần, cô ấy cũng không muốn như vậy đâu, anh cũng biết rồi đó kể từ sau khi Thích Uy đi, mấy năm nay cô ấy cũng đã rất ngoan ngoãn."

"Cô xem tin tức của buổi biểu diễn thì sẽ biết thôi" Khóe mắt của Tống Lương Thần quét qua tờ nhật báo của Thành Phố B, trang đầu đề có viết《 Công chú Piano đã trở lại Thành Phố B, rưng rưng trình diễn kỷ niệm một người đã khuất 》, "Nội dung của tin tức buổi sáng ở trên mạng cũng có tương tự như vậy, trên web Microblogging, cùng diễn đàn khắp nơi đều là như vậy, theo tôi được biết 5 năm trước, cô ở đây công chúng cũng chưa từng có nhắc qua một chữ, tại sao ngày hôm qua lại nói nhiều như vậy?"

An Hinh không thể tin nhìn hắn :"Hai ngày trước chúng tôi cùng nhau ăn cơm, khi tôi đưa vé mời cho cô ấy có nhắc đến chuyện của Thích Uy, cô ấy nói anh ấy rất thích bản nhạc này. . . . . ."

"Tôi đoán quả không sai, là cô ấy nói hy vọng cô ở đây biểu diễn sẽ đánh bài mà Thích Uy thích nhất chứ gì?" Thần sắc của An Hinh liền biến, không nói nên lời.

"Từ chuyện gửi vé mời, ăn cơm thuyết phục cô đàn bài mà Thích Uy thích cho đến chuyện đăng tin lên mặt báo trên truyền thông và cả truyenfull.vn, toàn bộ chuỗi sự kiện kia được tính toán một cách chu toàn như thế. Cho dù hôm qua Tiểu Ngư không đi xem biểu diễn đi chăng nữa, thì hôm sau cũng sẽ thấy được tin tức này, cô cho rằng cô ấy là vô tình sao?"

"Tôi. . . . . ."

Tống Lương Thần nhìn An Hinh không nói gì thêm nữa, quan biết hắn nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên An Hinh cảm thấy khí thế của Tống Lương Thần cũng có lúc sẽ đáng sợ như vậy.

"Lương Thần! Cậu sẽ làm gì?" An Hinh trông thấy Tống Lương Thần xoay người rời đi, liền vội vàng kéo tay hắn lại. Tống Lương Thần quay đầu lại nói :"Cô yên tâm, tôi sẽ không gây khó dễ cho cô ấy đâu. Nhưng Hứa Tử Ngư là sinh mệnh của tôi, ai dám tổn thương đến cô ấy tôi đương nhiên sẽ phải ra tay dạy dỗ thôi. Nếu không thì ai cũng tùy tiện chạy đến bắt nạt vợ của tôi, thì một người đàn ông như tôi đây còn mặt mũi nào mà sống trên đời này nữa?"

An Hinh liên tục do dự, cuối cùng cũng buông tay của hắn ra. Tống Lương Thần thở dài nói :"An Hinh, cám ơn cô đã đến đây, tôi biết khi cô nói rõ chuyện này, đối với cô cũng không dễ dàng gì."

"Không sao, tôi cũng muốn đến đây thăm Hứa Tử Ngư một chút." An Hinh cắn môi, nhìn Tống Lương Thần :"Ngày Tốt, cậu cũng nên nể mặt của Thích Uy. . . . . ."

"Chuyện này tôi tự biết có chừng mực."

"Ừh, vậy tôi muốn đi xem cô ấy một chút."

"Chuyện này, vậy phiền cô thay tôi trông chừng cho cô ấy một lúc, tôi đi ra ngoài một lát sẽ quay lại ngay." An Hinh gật đầu một cái, Tống Lương Thần đi khỏi.

 Chương trướcChương tiếp