Ngại Gì Lên Giường

Chương 54

 Chương trướcChương tiếp 
Sau khi đi gặp ông ngoại thành công, Tiểu Bạch cũng chủ động đi ăn cơm trưa một mình mà không kéo cô theo nữa, công ty cũng bắt đầu đi vào chính sách mới, tan ca thì hưởng thụ sự chăm sóc của Tống Lương Thần, thời gian gần đây có thể nói cuộc sống của Hứa Tử Ngư trôi qua rất thuận buồm xuôi gió, rất là hài hòa. Nhưng chỉ là khoảng thời gian tốt đẹp luôn trôi qua quá nhanh, Sau đó cuộc sống của Hứa Tử Ngư như một giấc mơ vậy, sau cái ngày cô bị bà chị Ngô Thiên Thiên anh dũng đụng phải, cô nhất thời biến mất không hình bóng.

Chuyện xảy ra có vẻ hơi Quỳnh Dao.

Cha của Ngô Thiên Thiên chính là Ngô Tông Phủ là học giả tài chính ở trong nước có chút danh tiếng, còn là thầy hướng dẫn của đám nghiên cứu sinh phương diện tài chính ở trong trường đại học nổi tiếng trong nước. Khi Tống Lương Thần còn chưa trở về nước, Ngô Tông Phủ có mang tên tuổi cùng tư cách vận tác án lệ của hắn ra nói với nghiên cứu sinh của ông ấy, Ngô Thiên Thiên cũng là mưa dầm thấm đất cũng có nghe nói qua một chút. Cô cũng từng vì tướng mạo anh tuấn của Lương Thần mà kinh ngạc, nhưng người ta ở phía xa, cho nên cũng không ảnh hưởng gì đến bản thân, tự nhiên đối với hắn cũng không có mưu tính gì, chuyện đi qua liền quên.

Hôm đó cũng thật đúng lúc, thời gian trước khi Tống Lương Thần còn chưa có chính thức tiếp nhận công ty này, hắn cũng đã từng đến đây một chuyến, đi thang máy của nhân viên, khi đó cô cũng vừa vặn ở trong thang máy đó. Trong thang máy Tống Lương Thần đang nghe phụ tá RoByn báo cáo hành trình tiếp theo của buổi trưa, Ngô Thiên Thiên càng xem càng thấy hắn rất quen mắt, cho nên không khỏi nhìn thêm vài lần. Tống Lương Thần nhạy cảm cảm thấy được ánh mắt của người bên cạnh, lúc nói chuyện Tống Lương Thần nghiêng đầu nhìn cô một cái, sau đó tiếp tục cuộc nói chuyện của mình. Chỉ như vậy Ngô Thiên Thiên cảm thấy như có một mũi tên nhọn bắn về phía cô, trong lòng giống như sóng nước xôn xao, từ trước đến nay lòng của cô chưa từng như vậy qua.

Cô trở lại phòng làm việc liền vội vàng gọi điện thoại cho Ngô Tông Phủ, cô hỏi cha cô trước đây từng kể có một người gốc Hoa ở Mĩ thu mua công ty, người đó tên là gì. Đúng lúc đó Ngô Tông Phủ đang tham gia một cuộc họp quang trọng, ông cúi xuống dưới cạnh bàn nhỏ giọng nói :"Àh, là Tống Lương Thần. Đúng rồi, năm nay hắn đã trở về nước." Vừa muốn dặn cô tan việc về nhà sớm ăn cơm, nhưng chưa kịp nói đã nghe tiếng cúp máy rồi, Ngô Tông Phủ vừa lắc đầu một cái, liền cúp điện thoại sau đó tiếp tục vừa họp vừa ngủ gật.

Ngô Thiên Thiên liền lên mạng tra thêm thông tin của hắn, nào là hình ảnh, cuộc sống, sự nghiệp, cảm thấy trái tim bồi hồi rung động, giống như hồi mười năm trước khi cô còn đi học thích một bạn nam của lớp bên cạnh vậy.

Sau đó cô còn nhờ cha cô đi hỏi thăm chỗ này chỗ kia mới biết, Tống Lương Thần lại muốn thu mua công ty của bọn cô. Nhiệt huyết của Ngô Thiên Thiên nhất thời sôi trào, cũng theo thời gian mà bộc phát càng kịch liệt hơn, cho đến sau khi Tống Lương Thần đến công ty làm việc, rốt cuộc cũng sôi trào thành một tầng hơi nước. Lúc liên hoan với đồng nghiệp cùng ngành do cô uống quá nhiều, lại không cẩn thận mà nói ra :"Lập chí đem Tống Lương Thần bắt lại trong tay" lời nói trong lúc say như vậy, sau đó đồng nghiệp xôn xao giúp cô loan truyền đi.

Chỉ là lời đã ra khỏi miệng, cũng không có điều gì kinh khủng cả. Nam chưa cưới nữ chưa gả, người nào ra tay trước thì coi như là thuộc về người đó.

Gần đây Ngô Thiên Thiên càng phát hiện ra, thật ra trước đây cuộc sống của mình trở nên vô vị cũng là do chờ đợi sự xuất hiện của hắn. Tống Lương Thần trẻ tuổi, có năng lực lại đẹp trai, còn là trai độc thân nữa, hiện tại lại là ông chủ của mình —— Cô vốn dĩ cho là sau khi thu mua công ty này xong thì hắn sẽ giao cho trợ lý của hắn quản lý, thế nhưng ai biết tác phong của hắn xưa nay chưa thấy lại mãi trấn giữ ở công ty của bọn họ, còn là ngày ngày đúng hẹn đi làm, cái này không phải duyên phận thì là cái gì đây? Phải biết, cho dù là cô gái xinh đẹp như Ngô Thiên Thiên đây, cũng không thể không nói đến loại duyên phận quỷ dị ấm áp này.

Nhưng ai biết khi Tống Lương Thần tới công ty về sau, Ngô Thiên Thiên lại không có cơ hội nào để đến gần hắn cả. Thứ nhất Tống Lương Thần rất ít khi đến lầu dưới, cô lại làm ở bộ phận tiêu thụ cho nên thường xuyên chạy ra ngoài; thứ hai trên công việc cô không có trực tiếp báo cáo với hắn, cho dù là đến được tầng thứ 12 đi chăng nữa thì cũng bị Ri¬Ta ngăn cản lại. Tuần trước mọi người trong công ty xôn xao loan truyền sự kiện dấu hôn trên cổ của hắn, đây cũng coi như là đã gióng lên hồi chuông báo động, cô cảm thấy nếu mình không động ra tay thì sau này sẽ phải hối hận rồi.

Lấy tướng mạo năng lực và gia thế của nhà Ngô Thiên Thiên, cho dù là phải tranh giành với đám nhân viên trong công ty năm sáu trăm người này thì cô cũng sẽ là ứng cử viên đứng nhất hay nhì mà thôi. Phụ tá Ri¬Ta đẹp thì đẹp thật nhưng cô ấy là người có cá tính lạnh lùng, mọi người đều đồn rằng cá tính của Tống Lương Thần cũng là rất lãnh khốc, nếu hai người này mà ở chung một chỗ chắc chết rét mất thôi —— Cho nên khả năng với RiTa cũng không lớn lắm. Nghĩ tới nghĩ lui, Ngô Thiên Thiên cảm thấy mình là tốt nhất, thật ra thì chỉ thiếu một cơ hội mà thôi.

Cơ hội này rất nhanh liền xuất hiện rồi.

Ngày hôm nay lúc hết giờ làm cô tan ca muộn hơn một chút, đi tới bãi đỗ xe tầng ngầm vừa vặn trông thấy Tống Lương Thần đang chậm rãi khởi động chiếc Land Rover, Ngô Thiên Thiên ngồi trên xe tay cầm lái, cắn răng khẽ nhấn ga liền hướng chiếc xe Land Rover mà đụng tới. Mặc dù trực giác cảm thấy có chút nguy hiểm, nhưng là không quản được nhiều như vậy, cơ hội chỉ xuất hiện một lần thôi không có lần thứ hai nha!

Tống Lương Thần nhìn vào kính chiếu hậu trông thấy chiếc BMW X5 đang gào thét lao tới, dường như có khí khái muốn đồng quy vu tận với hắn vậy, hắn vội vàng dùng một tay đè Hứa Tử Ngư lại, một bên nhanh chóng khởi động xe, nhanh tay vào số chân đạp ga nhanh chóng tránh xa chỗ đậu xe trước mặt này. Vừa nãy xe của hắn còn đang quay ngược bây giờ lập tức khởi động tránh sang một bên thì thời gian vốn là không đủ, tốc độ của chiếc xe BMW này lại lao tới quá nhanh, rốt cuộc "Bùm" một tiếng, đầu xe của chiếc BMW X5 hiển nhiên đụng phải sườn xe phía sau của chiếc Land Rover. Đèn xe của chiếc BMW bị đụng đến bể nát, bên sườn sau chiếc xe Land Rover bị đụng đến móp vào một chút.

Hứa Tử Ngư thật đáng thương, cô đang cầm điện thoại di động mà chơi game, giờ bị va chạm mạnh như vậy cũng không có phản ứng kịp, điện thoại di động đập lên lỗ mũi của cô. Cô không nhịn được kêu lên một tiếng. Trong lòng thầm than thở :"Mẹ kiếp toàn bộ hợp kim nhôm trong cái điện thoại này hợp lại thật cứng."

Ngô Thiên Thiên bị đụng đến choáng váng, nhưng cũng may vừa rồi Tống Lương Thần còn nhanh tay tránh kịp, một giây cuối kia cô cũng vội vàng đạp thắng, toàn bộ thân thể cô đang lao về phía trước liền bị dây đai an toàn kéo trở về, bả vai bị kéo lại giờ cảm thấy rất là đau. Cũng may là như vậy thôi, chỉ cần nghĩ đến chuyện nếu Tống Lương Thần phản ứng chậm một chút, thì kết quả sẽ thật là . . . . . . Gương mặt xinh đẹp dưới lớp phấn trang điểm tinh xảo hiện lên một tầng mồ hôi mỏng.

Mắt thấy Tống Lương Thần vẫn bình thường và còn nằm trong dự liệu của cô, khi đó cô cũng không vội vàng bước xuống xe, ai ngờ ánh mắt mà cô đang tha thiết mong chờ thì lại đang bận chiếu cố đến người ngồi ở vị trí bên cạnh tài xế.

Hắn bước xuống mở cửa xe bên kia, cúi đầu đưa tay vào giúp Hứa Tử Ngư cởi dây đai an toàn ra, thấy lỗ mũi của cô bị chảy máu cho nên hắn cũng chấn động theo, vôi vàng hỏi :"Tiểu Ngư, có đau đầu không?"

"Đầu không đau, nhưng lỗ mũi bị thương." Hứa Tử Ngư để điện thoại lên xe, lấy khăn giấy trong hộc tủ ra, lau lỗ mũi của mình sau đó nhìn vào khăn giấy mà sợ hết hồn :"Lương . . . Lương Thần, em chảy máu mũi hu hu . . . . . ."

Tống Lương Thần vội vàng đỡ cô xuống xe, hắn rón rén giúp cô lau máu mũi, lại hỏi cô có chóng mặt không, vừa rồi có bị va vào đâu hay không, có đau bụng không, vừa rồi bụng của cô có bị dây an toàn siết trúng hay không. Hứa Tử Ngư chỉ nói một tiếng :“Không có”, khi đó hắn mới thoáng yên tâm.

Ngô Thiên Thiên giương mắt mà nhìn một màn trước mắt này, đầu óc ong ong vang lên, quả thật chính mình cũng không thể tin được vào mắt của chính mình nữa. Tống Lương Thần cùng Hứa Tử Ngư? Một Hứa Tử Ngư không có chút tiếng tăm nào của bên ban Biên Tập? Vẻ thùy mị bình thường, vóc dáng lại thấp bé Hứa Tử Ngư? Đây rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Đang sững sờ thì Tống Lương Thần chạy tới gõ cửa kiếng của cô một cái, cô vội vã nhấn nút, tấm kính cửa bằng thủy tinh chậm hạ rãi xuống, cô nhìn vào con ngươi đen mà tĩnh mịch của hắn.

"Không có chuyện gì chứ?" Hắn hỏi.

"Ah, không sao." Ngô Thiên Thiên thấy hắn "Quan ái" hỏi han mình, trái tim chợt đập loạn xạ, vội vàng trả lời.

"Đây là danh thiếp của tôi, xin liên lạc với Luật Sư của tôi." Dứt lời liền xoay người quay trở về xe của hắn, cả quá trình chỉ có 2 đến 3 giây.

Có lẽ đây không giống như cô nghĩ đâu, cô tự nói với bản thân mình có lẽ bọn họ chỉ là thuận đường hoặc là quan hệ bình thường mà thôi, Ngô Thiên Thiên vội vàng lảo đảo bước xuống xe nói :"Tống Tổng —— Vừa rồi tôi đã không cẩn thận nên đã dẫm nhầm vào chân ga, ngài . . . Không sao chứ?"

Tống Lương Thần đang đỡ Hứa Tử Ngư, muốn đỡ cô lên xe, nghe vậy liền xoay người nhìn Ngô Thiên Thiên một chút :"Không có sao, lần sau nhớ cẩn thận."

Nói xong cũng đóng cửa bên ghế lái phụ lại, sau đó đi vòng qua đầu xe, leo lên vị trí tài xế. Ngô Thiên Thiên vội vàng tiến lên hỏi :"Tống Tổng, có cần tôi đưa xe của ngài đi sữa hay không. . . . . ."

"Không cần đâu."

Nói chuyện lạnh lẽo như vậy, ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn cô một cái, nhưng cô là một đại mỹ nữ nha, Ngô Thiên Thiên bất đắc dĩ thối lui, lại thấy cửa kính của Tống Lương Thần chậm rãi giảm xuống.

"Làm phiền cô đem chiếc xe đó dịch qua một chút, tôi còn phải vội đến bệnh viện."

"Ah bệnh viện" Ngô Thiên Thiên đứng đó suy nghĩ, Tống Lương Thần không bị sao cả, vậy thì. . . . . . Chẳng lẽ Hứa Tử Ngư bị thương? Dầu gì cũng là đồng nghiệp cho nên trong công việc cũng có chút xã giao, cô vội vã chạy đến vị trí ghế lại phụ bên kia nơi mà Hứa Tử Ngư đang ngồi, cô gõ gõ kính cửa một cái, rồi hỏi :"Hứa Tử Ngư, cô không sao chớ?"

Lỗ mũi cũa Hứa Tử Ngư đã được khăn giấy chặn lại, nhưng hiện tại cũng đã mau thấm ra đến đỏ thẫm rồi, cô khoát tay, chỉ chỉ vào lỗ mũi của mình.

Tống Lương Thần cúi người tới nhẹ nhàng rút một tờ khăn giấy trắng khác ra, giúp cô nàng lau chùi, Hứa Tử Ngư thô lỗ cầm lấy khăn giấy vê thành một cục nhỏ mà dài, sau đó nhét vào trong lỗ mũi của mình.

Ngô Thiên Thiên nuốt nước miếng một cái, mới vừa rồi cô trông thấy cái gì vậy? Ánh mắt của Tống Lương Thần nhìn cô ấy, tại sao lại dịu dàng như vậy chứ, như vậy khiến cô thật đau lòng nha? Không phải đâu, chỉ là bà con họ hàng, em gái, đồng nghiệp, bạn học. . . . . . Tóm lại, không phải là yêu đương đâu, bọn họ!

Rốt cuộc Tống Lương Thần cũng dùng ánh mắt cảnh cáo bắn về phía Ngô Thiên Thiên, cô than thở một tiếng, vội vàng trở về dời xe qua một bên.

Nhìn chiếc Land Rover vững vàng lái đi rời khỏi tầm mắt của cô, cô hung hăng đập một cái vào tay lái, "Píp" tiếng kèn vang vọng trong tầng hầm của bãi đỗ xe, bả vai vừa nãy bị kéo giờ động vào thì càng đau thêm. Không được, không thể cứ như vậy mà để cho hắn chạy thoát được. Ngô Thiên Thiên lập tức nhịn đau thay đổi phương hướng, cô lái xe chạy theo hướng Tống Lương Thần bọn họ mới rời khỏi.

Tống Lương Thần lái xe về hướng bệnh viện của trung tâm thành phố mà đi, hôm nay hắn lái chiếc xe Land Rover này cũng coi như rất may mắn, nếu không lấy tốc độ cùng tính năng của chiếc BMW X5, thì không biết lúc ấy sẽ xảy ra điều đáng sợ gì đây nữa.

Công ty Xử Vu CBD, lúc tan ca có rất nhiều xe lưu thông về phía trước, Hứa Tử Ngư thấy hắn mang bộ dáng lo lắng cho nên cũng vội vàng an ủi hắn là cô không sao cả. Sau đó cô chợt nghĩ đến sự xuất hiện của Ngô Thiên Thiên khi nãy, không phải lúc đầu Tiểu Bạch nói cô ấy muốn bắt được Tống Lương Thần sao? Mỹ nữ chính là mỹ nữ, vừa nãy đụng xe cho dù là hoang mang sợ hãi như dáng vẻ cũng vẫn đẹp như thế.

Đàn ông ai cũng đều thích mỹ nữ, Tống Lương Thần cũng là đàn ông, Ngô Thiên Thiên thì là mỹ nữ, nên suy ra Tống Lương Thần thích Ngô Thiên Thiên sao? Hứa Tử Ngư học số học cực kỳ dốt cho nên cô Logic suy luận một chút, trong lòng đều cả kinh, vừa nãy biểu tình của Ngô Thiên Thiên đã thể hiện ngay trước mắt, ánh mắt kia quá phong phú, cô lấy trực giác của phụ nữ mà phân tích, thì nhất định là có vấn đề.

Nghĩ tới đây, đầu của một tác giả như cô lập tức dây dưa vụn vặt nghĩ tới rất nhiều kịch tình, ví dụ như trai đẹp và mỹ nữ vừa thấy đã yêu, đàn ông quả quyết vứt bỏ tình yêu; nào là mỹ nữ cấp dưới ra sức đuổi theo đàn ông cấp trên cuối cùng sẽ thành quyến lữ a; Rồi là nam nữ có con rồi cưới, nhưng trong lòng người đàn ông đó lại yêu người phụ nữ xinh đẹp mê hồn vừa mới xuất hiện . . . . . . Càng nghĩ tâm trạng của cô càng giống như đưa đám, càng nghĩ càng bi kịch. Xoay người nhìn Tống Lương Thần một chút, hai tay của hắn đang nắm chặt lấy tay lái, mím môi nhìn về phía trước, bộ dạng hình như đang rất lo lắng. Xem ra, hắn đã không được bình thường rồi. ( diepdiep :Không biết người nào đang không được bình thường đây nhỉ , ặc ặc chết với chị Ngư mất thôi.)

Hứa Tử Ngư càng nghĩ càng đau lòng, càng đau lòng thì lỗ mũi càng chua, nghĩ đến chuyện Ngô Thiên Thiên cố tình đụng mình chảy máu mũi. . . . . . Thật sự rất ngược nha. Cô tức giận oa oa rút cục giấy trong lỗ mũi ra, tay cô dùng sức quá mạnh, lỗ mũi của cô đang chuẩn bị lành lại nay máu lại chậm rãi chảy xuống nữa. Đây đây, cũng thật là quá xui xẻo rồi.

Tống Lương Thần thấy cô lại bất cẩn như cũ, hắn vội vàng lấy giấy đưa cho cô, sốt ruột mà nói :"Lau nhẹ tay một chút thôi, bà cô của tôi!"

"Anh dám kêu em lá bà cô àh, em đâu có già như vậy chứ?" Hứa Tử Ngư giận dỗi cầm lấy giấy lung tung lau ở dưới mũi, lung tung bôi cho nên xung quanh lỗ mũi đều là máu. Tống Lương Thần nhìn thấy cũng sợ hết hồn hết vía, xe chạy chậm lại, rốt cuộc hắn cũng không nhịn được nghiêng người dùng giấy lau giúp cô.

Khí thế của bạn học Tiểu Ngư có gì là không đúng chứ!

"Sao vậy?"

"Không sao cả!" Hứa Tử Ngư xem như không có chuyện gì xảy ra, sau đó lấy điện thoại di động ra, cô định chơi game nhưng lại bị Tống Lương Thần nhanh tay cướp lấy đặt ở tủ giữ đồ trước mặt :"Lúc ngồi trên xe không cho em nghịch điện thoại di động nữa!"

"Ah? Anh dám bắt nạt em!"

"Anh nào dám khi dễ em chứ, em nhìn lại lỗ mũi của em đi, tất cả đều bị điện thoại di động làm cho biến thành cái dạng gì rồi, còn dám nghịch điện thoại di động nữa!"

"Còn không phải là bởi vì anh lo ngắm người đẹp . . . . . ." Chắc chúng ta cũng đã biết bạn học Hứa Tử Ngư vào thời khắc quan trọng không bao giờ biết phân rõ phải trái.

"Ngắm người đẹp gì chứ?" Tống Lương Thần nhìn Hứa Tử Ngư, có cái gì đó không đúng, hình như có mùi dấm chua.

"Ngô Thiên Thiên đó!" Hứa Tử Ngư lấy giấy se thành một cây nhỏ nhét vào lỗ mũi của mình, sau đó xích lại gần bên Tống Lương Thần rồi nghiêm mặt nói :"Anh thấy Ngô Thiên Thiên có đẹp không?"

"Ngô Thiên Thiên cái gì?"

"Thì là cái người vừa rồi, người phụ nữ mới đụng xe của chúng ta đó!"

"Àh."

"Nè, em hỏi anh đó, anh nói xem Ngô Thiên Thiên có đẹp hay không vậy?"

"Vừa nãy anh chỉ lo nhìn cái lỗ mũi của em, đâu có để ý cô ấy có đẹp hay không đâu." Rốt cuộc Tống Lương Thần cũng tìm được ngọn nguồn của mùi dấm rồi, khóe miệng của hắn cong lên, rồi nói tiếp :"Để ngày mai anh nhìn lại cho thật kỹ rồi sẽ nói cho em biết."

"Anh dám!" Hứa Tử Ngư đưa tay nhéo má của Tống Lương Thần, da của hắn quả thật là không tệ nha, mình kéo mình bóp đấy!

"Ah! Chẳng phải em đang hỏi anh sao, sao lại có thể thay đổi như vậy được chứ?"

"Phụ nữ đều là hay thay đổi như vậy đó, trước khác nay khác anh không cần phải biết!" Hứa Tử Ngư kéo và bóp người ta đến no đủ rồi, cuối cùng cũng buông tha mà quay về chỗ ngồi đàng hoàng lại, xe lưu thông trên đường cũng dần dần ít đi, Tống Lương Thần liền tăng tốc độ nhanh hơn, đồng thời lấy điện thoại ra hẹn bác sĩ trước, một mạch chạy thẳng tới bệnh viện ở trung tâm thành phố.

Cùng lúc đó, chiếc xe còn một mắt BMW X5 cũng đang lặng lẽ đi theo, Ngô Thiên Thiên cảm thấy mình cũng nên đến bệnh viện khám nội khoa một chút, nào là tim gan phèo phổi nè! Vừa rồi Hứa Tử Ngư lại còn đưa tay kéo mặt của Tống Lương Thần, Tống Lương Thần còn cười và nói chuyện với cô ấy, cô ấy muốn bày ra cho cô xem chứ gì!

Đến bệnh viện Tống Lương Thần dẫn theo Hứa Tử Ngư chạy thẳng tới khoa nội, bác sĩ kiểm tra lỗ mũi của cô xong cũng trấn an nói không có việc gì, bác sĩ đơn giản giúp xử lý một chút. Mặc dù Hứa Tử Ngư đã bảo đảm là trừ lỗ mũi ra thì không còn chỗ nào bị va chạm đến nữa, nhưng cô vẫn bị Tống Lương Thần áp giải đến khoa sản để kiểm tra.

Sau khi Hứa Tử Ngư đã vào phòng khám, Tống Lương Thần mới dựa vào tường rồi nói :"Đi ra đi." Núp ở góc tường Ngô Thiên Thiên thở dài một tiếng, chậm rãi từ từ bước ra ngoài :"Tống Tổng."

"Nãy giờ cô vẫn đi theo chúng tôi, có chuyện gì không?"

Ngô Thiên Thiên hít một hơi thật sâu, rốt cuộc cũng lấy hết toàn bộ dũng khí mà hỏi :"Tống Tổng, quan hệ giữa ngài và Hứa Tử Ngư là thế nào?"

"Có liên quan đến cô sao?" Rốt cuộc Tống Lương Thần cũng quay đầu lại nhìn cô, nãy giờ cô chỉ thấy bộ dáng dịu dàng của hắn, giờ mới biết ánh mắt của hắn sao lại lạnh như vậy.

"Nếu như hai người không phải như vậy, thì tôi . . . . . ." Ngô Thiên Thiên có chút hối hận, nhưng lời nên nói thì cô vẫn phải nói cho xong.

"Cô ấy vợ của tôi." Tống Lương Thần không muốn chờ đợi gì nữa, cũng đã nhìn ra ý tứ của cô rồi.

"Hả?" Ngô Thiên Thiên ngàn lần vạn lần nghĩ, cũng không nghĩ tới hắn sẽ nói ra như vậy, vừa rồi cô cũng đã nghĩ đến tình huống xấu nhất, cho dù là tình nhân thì cô cũng còn một chút hy vọng, nhưng hiện tại tình huống trước mắt này lại một lần nữa ngoài dự liệu của cô.

"Cô cũng đi kiểm tra một chút đi, còn nữa, tôi không hy vọng Tiểu Ngư sẽ hiểu lầm chuyện gì khác."

Một câu nói cuối cùng đó, giống như dội một gáo nước lạnh vào tim của cô, toàn thân không khỏi khiếp sợ mà trở nên run rẩy, cô cũng đã ý thức được đây chính là khoa sản. Ngô Thiên Thiên quay đầu nhìn cánh cửa phòng khám đang đóng, cô gật đầu một cái.

Thật ra thì Tống Lương Thần cũng không thèm nhìn cô lấy một lần, cũng thấy không cần thiết phải gật đầu. Cô nghĩ như vậy, cho nên đành xoay người bước đi.

Sau khi kiểm tra xong Hứa Tử Ngư cầm phiếu kiểm tra ra ngoài, đưa kết quả cho Tống Lương Thần xem còn hỏi hắn là không sao chứ. Tống Lương Thần gật gật đầu, nói cô ở bên ngoài đợi một chút, hắn đi vào trong không biết nói gì với bác sĩ, sau đó thấy hắn mang bộ mặt phớt tỉnh đi ra.

Bị giày vò như vậy, cho nên cũng lười về nhà ăn cơm, vừa đúng lúc Hứa Tử Ngư nghĩ đến quán ăn gần bệnh viện lần trước, cho nên hai người quyết định qua đó giải quyết bữa tối.

Đối với Ngô Thiên Thiên mà nói, chuyện ngày hôm nay không chỉ là một đả kích rất lớn. Mặc dù thỉnh thoảng cô cũng bị kích động qua, nhưng cô cũng không phải là người phụ nữ dễ dàng gục ngã. Nên ngày hôm sau cô vẫn là xinh đẹp mà đi làm, thoải mái công việc, trừ bả vai có chút đau nhức ra, thì cô vẫn giống như ngày thường vậy. Chuyện ngày đó cô quyết định chôn sâu ở đáy lòng, không có nói với bất kỳ người nào.

Nhưng Ngô Thiên Thiên lại quên mình có tật xấu chính là uống rượu thì thích uống say, sau khi say thì lại thích ói ra những lời trong lòng. Qua hai ngày sau cô cùng đồng nghiệp cùng ngành đến quầy rượu để uống rượu, hai ly rượu vào bụng, người khác vừa hỏi chuyện của Tống Lương Thần, cô liền đem tất cả mọi chuyện nói hết ra. Phút cuối cùng còn cho thêm một câu bình luận nữa :"Tôi từng suy nghĩ tại sao trong phòng làm việc lại được thiết kế cây xanh dán miếng chống bức xạ, thì ra là . . . ( nấc ) . . . . Vợ hắn có."

Cuộc sống hài hòa của Hứa Tử Ngư cũng vì vậy mà được buông xuống tấm màn hạnh phúc.

 Chương trướcChương tiếp