Ngại Gì Lên Giường

Chương 15: Vị cứu tinh trong hôn lễ

 Chương trướcChương tiếp 
Đến hiện trường hôn lễ hai người liền chia ra hai lối ai bận việc nấy. Về phần Hứa Tử Ngư thì có phần nhẹ nhõm hơn một chút, cô chỉ cần đi theo Bạch Hinh chuẩn bị hóa trang là được, công việc của Tống Lương Thần thì bận hơn nhiều, một lúc thì đi kiểm tra hôn trường, lúc khác đi xem vị trí khách mời, thậm chí ngay cả nhà bếp hắn cũng đi một vòng kiểm tra, rốt cuộc Hứa Tử Ngư cũng thấy hắn đứng lại một lúc, hắn đứng tại đại sảnh nhìn màn ảnh đang chiếu những hình ảnh của chú rể Chu Tấn An đang chuẩn bị tỏ tình cô dâu. Trong đó có những tấm hình mà mấy năm trước hắn tự dùng máy ảnh để chụp được, tấm hình cuối cùng dừng lại là lúc cô dâu đang học lớp 11 khi đó hắn đã lén chụp được, tấm hình Bạch Hinh mặc áo đầm đang đứng ở cửa lớp. Một giây đó thời gian giống như dừng lại vậy, bên ngoài màn ảnh là hai quả tim, đã trải qua cuộc khảo nghiệm của thời gian, cuối cùng cũng có một kết quả tốt đẹp mỹ mãn không phụ đoạn thời gian qua.

Toàn bộ ánh sang chợt tập trung đến khán đài bên trái, tiếng đàn dương cầm du dương dần dần vang lên, người mặc bộ vest màu trắng đang gảy đàn chính là chú rể Chu Tấn An, giai điệu rất có thần, ở khán đài bên phải, Bạch Hinh cầm lấy micro nhẹ nhàng ngân nga hát theo tiếng đàn. Cô chậm rãi vừa hát vừa bước theo ánh đèn, đến trước mặt chú rể Chu Tấn An, hát :"Chỉ cần ánh mắt khẳng định của anh, tình yêu của em mới có ý nghĩa. . . . . ."

Bạn học cùng khách mời đang ngồi ở bên dưới khán đài cũng đều biết rõ tình cảm mà Chu Tấn An dành cho Bạch Hinh trong những năm qua, mọi người cũng hiểu và cảm thán cho hắn có thể theo đuổi được Bạch Hinh thật là chuyện không dễ dàng gì; chỉ có Hứa Tử Ngư cùng mấy người thân cận nhất với cô dâu cùng chú rể mới biết rõ nhất, mẹ của Chu Tấn An ghét Bạch Hinh cùng điều kiện xuất thân của cô, bà chê cô không phải là khuê tú xuất thân trong gia đình danh giá, không xứng với con trai độc nhất nhà danh gia của bà. Cũng may trong những năm này Chu Tấn An vẫn là kiên trì, mà Bạch Hinh cũng là một cô bé đáng yêu, sau khi trong nhà náo loạn một thời gian, cũng đã chấp thuận cho hai người. Hứa Tử Ngư mượn ánh sáng đèn chiếu lên khán đài, nhìn đến bàn đầu tiên vị trí dành cho gia trưởng, lúc này trong mắt của mẹ Chu cũng đang rưng rưng nước mắt, có thể trông thấy con cái hạnh phúc thật sự không dễ dàng nha!

Tiếng cùng tiếng hát dần dần kết thúc, Chu Tấn An đứng dậy, cầm lấy bó hoa hồng đang để trên nắp đàn dương cầm, bước tới trước mặt của Bạch Hinh. Hắn quỳ một chân xuống đất nói với Bạch Hinh :"Bạch Hinh, anh yêu em, quá khứ cũng vậy, bây giờ cũng thế, về sau cũng sẽ không thay đổi. Mặc dù trước đó em đã đồng ý anh một lần rồi, nhưng hiện tại anh vẫn muốn hỏi em thêm một lần nữa, em có đồng ý sống với anh hay không?" Bạch Hinh đã sớm cảm động đến rối tinh rối mù rồi, tay lau nước mắt không ngừng gật đầu. Cô đưa tay ra nhận lấy bó hồng, hai người đứng tại chỗ ôm nhau thật chặt. Dưới khán đài bạn bè và khách mời vỗ tay, có người lớn giọng nói to :"Hôn miệng, hôn miệng đi" Hai mắt đầy nước mắt nhìn người đối diện, sau đó hai người từ từ hôn nhau.

Một màn thật cảm động nha! Rốt cuộc Hứa Tử Ngư cũng trông thấy người bạn tốt của mình tìm được hạnh phúc, cảm động đến nỗi hai mắt đều đỏ lên. Đáng tiếc cô còn chưa có thổn thức đủ, liền bị Tống Lãnh Thần kéo sang một bên.

"Sao vậy?"

"Tấn An quên cầm cái nhẫn, lúc thay quần áo quên để vào túi áo vest rồi." Tống Lương Thần xoa hai tay vào nhau, sau đó một tay khác từ trong túi móc ra một hộp nhung tinh xảo nói :"Hiện tại người dẫn chương trình sẽ không cần đề cập đến chuyện đó, cậu xem có thể dùng cách nào đó hấp dẫn sự chú ý của mọi người một lúc không."

"Mình?" Hứa Tử Ngư hoài nghi nhìn Tống Lương Thần xem đầu óc của hắn có phải do buồn bực mà bị hỏng rồi hay không, trong lúc này muốn cô làm gì để hấp dẫn mọi người đây?

diepdiep : các bạn biết Hứa Tử Ngư sẽ làm gì để giải vây cho cô dâu và chú rể không ? đón theo chương sau nhé, khi đó mình sẽ nói cho các bạn biết he he ....

Tống Lương Thần quay đầu liếc mắt nhìn cây đàn dương cầm, sau đó lại nhìn cô. Hứa Tử Ngư khẽ động, ngay sau đó liền sáng tỏ.

Mặc dù trong lòng vẫn đang tồn tại nghi vấn, nhưng bây giờ quan trọng nhất vẫn là phải giúp một tay, cô chỉ cần bước vài bước liền đến trước đàn dương cầm, ở trong bóng tối nhẹ nhấn phím đàn. Một chuỗi âm thanh du dương chợt vang lên, mọi người đang nhìn một màn cô dâu chú rể hôn nhau liền bị tiếng đàn hấp dẫn, không biết có phải là do Tống Lương Thần đã dặn dò nhân viên điều chỉnh ánh sáng trước hay không, toàn bộ ánh sáng trong hội trường đang tập trung chiếu về phía cô dâu chú rể thì dần dần tối lại, giờ phút này toàn bộ đều chuyển qua và tập trung trên người của Hứa Tử Ngư.

Hứa Tử Ngư mặc bộ lễ phục màu trắng dành cho dâu phụ, ngồi ở trước đàn vừa gảy đàn vừa nghiêng người đồng thời mỉm cười với mọi người. Không biết mọi người có phát hiện ra hay không, dù sao nụ cười của cô cũng đang rất gượng.
 Chương trướcChương tiếp