Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày

Chương 393: Trở về Đài Loan

 Chương trướcChương tiếp 
“Em không có ý như vậy… Em biết rõ anh không thể từ bỏ được, em cũng không trách anh. Em vẫn luôn cho rằng, sự nghiệp vẫn là điều quan trọng nhất của đàn ông, hơn nữa không có mâu thuẫn gì với gia đình. Em chỉ cần có một chút thời gìn để suy nghĩ thôi”

Tâm trạng hiện tại của Uất Noãn Tâm đương nhiên cũng rất phức tạp. Đài Loan, bây giờ đã trở thành một nơi tràn ngập nỗi lo lắng trong cô và cũng là nơi cô kiên quyết không muốn quay trở về.

Khó khăn lắm mới có được vài ngày bình yên, cô đã quen với cuộc sống hiện tại, cũng rất thích ở một nơi xa lạ, không quen biết người nào, cũng không có nhiều cảm giác buồn phiền như thế. Trong khi trở lại Đài Loan, còn có Ngũ Liên, ngẫm nghĩ lại làm cho lòng cô rất phiền muộn.

Nhưng mà, cô hiểu rõ, yêu một người, là phải cho đi. Cô không thể cứ nhận từ Nam Cung Nghiêu, mà mình lại không làm gì cho anh, như vậy quá ích kỷ. Sớm muộn gì anh cũng sẽ mệt mỏi, giống như cô và anh lúc trước. Còn nữa, một khi anh quay về Đài Loan, có nghĩa là hai người phải tách nhau ra, cô lại không nỡ. Bé Thiên lại càng không nỡ hơn, cô không biết để hai cha con họ chia cắt nhau.

Hai bên đều có chỗ khó nói của mình, cực kỳ mâu thuẫn.

Nam Cung Nghiêu nhìn thấy cô buồn rầu không vui, cho nên cảm thấy có chút hối hận về lời đề nghị của mình. Nhưng mà, anh chẳng còn bao nhiêu thời gian nữa, trừ khi anh vứt bỏ công ty ở Đài Loan thôi. Anh không dám chắc mình có thể đi đến bước đó không.

Suy nghĩ rất lâu, Uất Noãn Tâm cũng mệt rồi: “Ngày mai em trả lời anh, được không?” Cô cần một chút thời gian để suy nghĩ thật kỹ một vài chuyện.

Do đó, cả đêm hôm đó, hai người không ai ngủ ngon. Nam Cung Nghiêu vẫn thấp thỏm chờ đợi câu trả lời của Uất Noãn Tâm, trong lòng nói với mình, không nên ôm quá nhiều hy vọng, đến lúc lại thất vọng. Nhưng anh không thể ngừng nghĩ đến, nếu cô đồng ý theo anh về Đài Loan, thì hay biết mấy.

Hôm sau, trong bữa sáng hai người không nói với nhau câu nào. Cho đến khi ăn xong, bé Thiên vào phòng chuẩn bị cặp sách, Uất Noãn Tâm mới nói: “Em suy nghĩ kỹ rồi…”

Nam Cung Nghiêu buông dao nĩa xuống, nín thở chờ đợi câu trả lời.

Uất Noãn Tâm hít một hơi thật sâu, nhìn anh: “Em bằng lòng theo anh về Đài Loan.”

Câu trả lời bất thình lình như vậy, quá bất ngờ, làm cho Nam Cung Nghiêu ngơ ngác rất lâu, sau đó mới tiếp nhận được những gì cô nói, trong lòng mừng như điên: “Em bằng lòng quay về với anh sao?”

“Vâng!” Nếu đã quyết định rồi, Uất Noãn Tâm cũng không do dự, cười mỉm chi với anh: “Em theo anh về!”

Anh không dám tin những gì mình nghe được, quá vui mừng, đến nỗi cổ họng có chút khô khan: “Tại sao vậy? Anh cho rằng em sẽ không đồng ý.”

“Những chuyện anh làm vì em đã quá nhiều rồi, em không muốn cứ nhận từ anh mãi. Nếu đã nói rõ với nhau là làm lại từ đầu, thì chúng ta hãy cùng cố gắng đi!”

Chỉ hai câu nói đơn giản thôi, lại làm cho Nam Cung Nghiêu cảm động, trong lòng nồng ấm, rất muốn ôm cô thật chặt.

“Pa pa, ma ma, con chuẩn bị xong rồi, có thể đi học được rồi.”

“Bé Thiên, vài ngày nữa chúng ta quay về Đài Loan được không?” Nam Cung Nghiêu không nén được vui sướng trong lòng.

“Về Đài Loan à, sao vậy pa pa?” Bé Thiên mếu máo: “Nhưng bé Thiên vừa quen được rất nhiều bạn tốt ở nhà trẻ mà!”

“Quay về Đài Loan cũng có thể quen rất nhiều bạn bè tốt mà.”

Bé Thiên nhìn Uất Noãn Tâm, thấy cô gật đầu, nghĩ rằng mình không nên phá hỏng tâm trạng tốt đẹp của pa pa và ma ma, cho nên cậu bé liều nở nụ cười tươi rói: “Được ạ, được ạ! Cả nhà chúng ta cùng về Đài Loan đi, yeah!”

Ngày rời đi, Uất Noãn Tâm đứng ở bến xe nhìn căn nhà rất lâu, không biết lúc nào mới có thể quay về.

Mặc dù rất thích sự bình yên ở nơi này, cũng không nỡ rời khỏi, nhưng cô hy vọng mình mãi mãi cũng không cần quay về đây, bởi vì đây là nơi cô trốn tránh mưa gió, mỗi lần trốn đến nơi này, trên người đều đầy vết thương, cô không muốn mình bị thương nữa.

Đây là lần đặt cược cuối cùng của cô, lựa chọn tin tưởng vào tình yêu, tin tưởng Nam Cung Nghiêu. Cô hy vọng, tất cả mọi chuyện có thể tốt đẹp, hơn nữa sẽ luôn hạnh phúc mãi về sau.

Tạm biệt, Hà Lan!

Mười tiếng sau, cả nhà quay trở về Đài Loan. Xe băng băng chạy trên con đường cao tốc đi vào khu biệt thự Bán Sơn, hai bên đều là cây to cao vút, tất cả mọi thứ đều quen thuộc.

Bất chợt nhớ đến ngày đầu tiên đến đây, lúc đó cô vẫn còn là một cô gái chưa hiểu chuyện đời, không ngờ sau này lại xảy ra nhiều chuyện đến vậy. Tâm trạng lúc đó, chắc chắn là thấp thỏm lại tràn ngập hy vọng, bởi vì cô chẳng biết gì cả. Nhưng chỉ vài năm ngắn ngủi, chứng kiến qua nhiều chuyện, tính tình cũng trở nên trầm hơn, không biết nên vui hay nên buồn nưa.

Nam Cung Nghiêu thấy cô ngẩn người, anh biết rõ cô đang nghĩ về những chuyện lúc trước. Anh nắm lấy bàn tay cô, cô quay đầu lại mỉm cười với anh, ý nói mình không sao, rồi đan chặt tay vào tay anh.

Hà quản gia nghe tin bọn họ quay về, vội vàng chuẩn bị mọi thứ, người làm xếp thành một hàng, đứng ở cửa biệt thự, cửa vừa mở ra, liền cùng nhau cung kính cúi đầu chào: “Cậu chủ, cô chủ, cậu chủ nhỏ!”

“Hà quản gia, lâu rồi không gặp bà.”

“Là rất lâu rồi chưa gặp, cô chủ à!” Hà quản gia có hơi già đi, nhưng nụ cười lại càng hiền từ thân thiết hơn: “Đây là cậu chủ nhỏ phải không, cậu rất dễ thương nha! Giống y như cậu chủ vậy!”

“Chào Hà quản gia! Đây là quà ma ma tặng cho bà đó!”

“Cảm ơn cô chủ!”

“Đi vào thôi em!” Nam Cung Nghiêu năm lấy tay Uất Noãn Tâm, dẫn cô vào phòng. Cô rất bất ngờ khi biết rằng căn phòng vẫn giống y như căn phòng bảy năm trước cô từng ở, chẳng thay đổi chút nào.

Anh ôm cô từ phía sau: “Nó vẫn như cũ. Lúc anh nhớ em, anh sẽ vào đây nhìn, để cảm giác được em vẫn còn ở đây.”

Cô nắm tay anh: “Xin lỗi anh!” Thật khó mà tưởng tượng, thời gian lại trôi qua nhanh đến vậy. Vừa nhắm mắt lại, thì bảy năm đã trôi qua. Những thứ nơi đây từng để lại cho cô đều là nỗi đau và nước mắt, làm cho trong lòng cô vẫn còn chút lo sợ.

“Em hơi mệt, em muốn đi tắm trước đã.”

“Ừ! Vậy đợi lát nữa anh đến tìm em.”

Nam Cung Nghiêu rời khỏi, một mình Uất Noãn Tâm ở trong phòng, lẳng lặng ngồi trên ghế sofa, ngắm nhìn mọi thứ quen thuộc ở đây. Cô muốn mình được hạnh phúc, và nhất định phải hạnh phúc…
 Chương trướcChương tiếp