Hoàng Kim Đồng

Chương 82: Chợ đen thảo nguyên (4-5)

 Chương trướcChương tiếp 

Có người đã từng muốn bỏ ra một trăm triệu để mua một con Huyết Tuyết con thuần chủng nhưng cũng không được toại nguyện, chỉ sợ nếu bây giờ người kia có mặt ở đây thì sẽ tiếp tục ra giá không chút do dự, hơn nữa người bán chó cho người kia sẽ chẳng cần phải lo đến cuộc sống nửa đời sau.

Tất nhiên với thân phận của những người đang ngồi nơi đây thì cũng không thể so sánh với kẻ muốn mua chó Huyết Tuyết kia, bây giờ bọn họ cũng không thể không động tâm, đồng thời cũng đồng ý với câu nói vừa rồi của Lãng Kiệt, mười ngàn đồng chỉ thật sự có thể mua được một cọng lông của con chó Huyết Tuyết mà thôi.

- Ông chủ Lãng Kiệt quả nhiên có ánh mắt tinh đời, bội phục, bội phục.

Trang Duệ cũng không giấu diếm thân phận của Tiểu Bạch Sư, hắn thật sự bội phục người đàn ông trung niên tên Lãng Kiệt kia. Lưu Xuyên là kẻ chơi chó mèo nhiều năm, Chu Thụy là người ở Tây Tạng nhiều năm, cũng từng nuôi nhiều chó nhưng không thể nhận ra lai lịch của Tiểu Bạch Sư, không ngờ Lãng Kiệt chỉ nhìn qua vài lượt đã có thể cho ra phán đoán chính xác như vậy, ánh mắt tinh đời như vậy đủ để cho mọi người tôn trọng.

- Tiên sinh, xin hỏi chó Huyết Tuyết của anh có chuyển nhượng không? Nếu muốn chuyển nhượng thì cá nhân tôi rất có hứng thú, anh yên tâm, nếu chuyển nhượng cho tôi thì vấn đề giá cả sẽ tuyệt đối dễ thương lượng, hơn nữa tôi cũng không mua đi bán lại.

Người Tạng thật sự rất yêu thích chó Huyết Tuyết, vì nó là cực kỳ quý hiếm ở Tây Tạng, tất nhiên Lãng Kiệt sau khi nhận ra Tiểu Bạch Sư cũng sẽ có tâm tư muốn mua về.

- Xin lỗi rồi, ông chủ Lãng Kiệt, cũng giống như các anh đối đãi với chó Ngao, tôi cũng coi nó là thân nhân của mình, chẳng lẽ có kẻ bán đi người thân của mình sao?

Trang Duệ nói rồi ôm lấy Tiểu Bạch Sư, lúc này nó cũng đang liếm mặt hắn, một người một chó làm người ta thật sự sinh ra cảm giác rất hài hòa.

Lãng Kiệt nghe Trang Duệ nói như vậy cũng thật sự chưa từ bỏ ý định, hắn tiếp tục nói:

- Thật xin lỗi, tôi cũng thấy rõ niềm yêu thích của tiên sinh với chú chó Huyết Tuyết này, nhưng anh có biết giá trị của một chú chó thế này không?

- Nghe nói có người đã từng ra giá một trăm triệu, tôi cũng không bán.

Trang Duệ lên tiếng phá hỏng ý muốn lên giá của Lãng Kiệt, bốn trăm triệu cũng không phải là con số nhỏ.

Lãng Kiệt không nói, hắn dù có chút tài sản nhưng cũng không phải có thể tham gia tất cả giao dịch, nếu bỏ ra ba trăm triệu mua một chú chó Huyết Tuyết, sợ rằng được không bù mất.

- Tiểu huynh đệ, tôi cũng ra giá cho chú chó Huyết Tuyết của cậu, tôi cho giá ba trăm triệu, cậu thấy thế nào?

Tên mập cũng không quan tâm đến chuyện Trang Duệ vừa rồi mạo phạm với mình, bây giờ lại xưng huynh gọi đệ, hắn gian nan đứng lên khỏi ghế giống như muốn cùng Trang Duệ hâm nóng tình cảm vậy.

- Ba trăm triệu?

Con số này làm cho mọi người thật sự hoảng sợ, Trang Duệ cũng thật sự động tâm, nhưng lời nói của vị Phật sống Đại Chiêu Tự vẫn vang lên bên tai hắn, yêu cầu hắn chăm sóc Tấu Vương này cho tốt, những lời này đánh nát tan những tham niệm trong lòng hắn.

- Ông chủ Lãng Kiệt, chúng tôi đến đây là tham gia đấu giá, cũng không phải đến để đấu giá thứ của mình, nếu đấu giá không cử hành thì chúng tôi chỉ có thể cáo từ.

Trang Duệ cũng không trả lời câu trả giá của tên mập, nói trắng ra thì cái giá của đối phương quá hấp dẫn, ba trăm triệu có thể mua vài chục chiếc Hummer, ngay cả Lưu Xuyên cũng lén dùng tay đẩy Trang Duệ, hắn sợ huynh đệ của mình ý chí không kiên định, đồng ý thì coi như xong.

- Đúng vậy, Lãng Kiệt, nếu không thì để hôm nào đó chúng ta đấu giá sau được không?

Sau khi nghe được lời của Trang Duệ thì ông lão họ Tạ cũng mở miệng nói, hành vi của bọn họ lần này cũng không hợp pháp, dù Lãng Kiệt có danh dự tốt thì thời gian kéo dài quá lâu cũng chỉ sợ có gì đó phát sinh ngoài ý muốn.

- Này vị tiểu huynh đệ, anh đây thật sự muốn mua con chó của cậu, nếu ba trăm triệu không được thì bốn trăm triệu cũng không là vấn đề.

Tên mập thấy Trang Duệ không chú ý đến mình, hắn cảm thấy mất mặt, lại tiếp tục nâng giá với Trang Duệ. Thật ra hắn cũng chỉ có gia sản hơn bốn trăm triệu mà thôi, bây giờ cũng xem như hết lực rồi.

- Không bán.

Trang Duệ cứng rắn nói ra hai chữ, sau đó hắn đứng lên ôm Tiểu Bạch Sư đi ra ngoài. Hắn thường xuyên xem phim có cảnh công chúa con nhà tỉ phú lấy một chàng khố rách áo ôm, mãi đến lúc cuối cùng tên kia mới nhận ra mình có tài sản tiền tỉ, cảm giác lúc đó sẽ thế nào, chắc chắn sẽ hấp dẫn đến mức tột đỉnh.

Khi Trang Duệ nhấc tấm rèm lên thì bên ngoài có một chiếc xe chạy đến, vị khách cuối cùng mà Lãng Kiệt đang chờ đã đến.

- Các vị, các vị, đấu giá sắp bắt đầu rồi.

Lãng Kiệt lau mồ hôi lạnh, hắn hô lớn, mọi người nghe được lời nói của hắn thì cũng yên tĩnh trở lại. Dù sao thì mục đích đến đây đã sắp đạt được, ai cũng không muốn về tay không, Trang Duệ cũng ôm Tiểu Bạch Sư quay về chỗ cũ.

Lãng Kiệt còn chưa dứt lời thì ba người đàn ông đi đến, bọn họ đều biết mình đến muộn, vì vậy vẻ mặt có hơi xấu hổ.

- Tư mật mã tái, Tư mật mã tái.

Một người đàn ông không cao đi vào trong trướng bồng lập tức cúi người tạ lỗi, nhưng người này lại dùng tiếng Nhật.

- Lãng Kiệt, hình như anh đã quên đi quy củ của chúng ta rồi.

Ông lão họ Tạ chợt đứng lên nghiêm mặt quát lên với Lãng Kiệt, lần này giống như thật sự nổi trận lôi đình.

Mỗi nghề đều có quy củ của riêng mình.

Giống như trước khi quay phim ở Hongkong thì cần tế bái Quan Công, trộm mộ tìm được vàng cũng phải đặt một cây đèn ở hướng đông nam, nói trắng ra muốn làm gì đó cần phải có lễ, ví dụ như muốn có được công trình cần phải cho người ta hoa hồng, muốn mở quán xá thì cũng phải biết điều với phòng công thương.

Vì vậy mà đấu giá ở chợ đen cũng có quy củ bất thành văn, đó chính là người tham gia cần phải là cùng nghề, nói rộng một chút thì chính là người trong nước. Đây là quy củ không tuồn hàng ra ngoài, nhưng bây giờ có sự xuất hiện của một người Nhật, rõ ràng là Lãng Kiệt làm xấu quy củ.

Chợ đen của Lãng Kiệt thật ra chính là đưa những vật phẩm không thể lộ ra ngoài sáng hoặc thông qua những con đường không bình thường để tiêu thụ ra ngoài, người bán có thể là kẻ cắp, kẻ trộm mộ, dù sao thì cũng không biết được rõ ràng đó là ai.

Người đến đây mua hàng phần lớn là những nhà sưu tầm đồ cổ, có quan hệ và địa vị, bọn họ không sợ xuất xứ không minh bạch của vật phẩm được mua, vì bọn họ có biện pháp rửa sạch nó.

Bản thân của chợ đen có tác dụng một đại lý, mua thấp bán cao để kiếm lợi nhuận. Nhưng giá cả bọn họ bán ra có thể nói là cao hơn mua vào vài chục lần, thậm chí là cả trăm lần, đồng thời nguồn hàng của Lãng Kiệt là rất nhiều, thường xuyên xuất hiện thứ tốt, cũng được coi là nhân vật số một của chợ đen trong nước, thường thu hút rất nhiều nhà sưu tầm dến đây lùng hàng.

- Ông chủ Khương, đây cũng không phải lần đầu tiên ông tham gia đấu giá như thế này, quy của của chúng tôi chắc ông cũng hiểu, ông làm vậy thật sự làm khó chúng tôi.

Nhìn bộ dạng của Lãng Kiệt thì giống như trước đó cũng không biết sẽ có một người nước ngoài đến tham gia đấu giá, vì vậy hắn lập tức lên tiếng với một người đàn ông trung niên ở bên cạnh người đàn ông Nhật Bản kia, giọng điệu cũng không quá khách khí.

Ba người đàn ông đi vào trướng bồng chỉ vài phút đã hấp dẫn lực chú ý của mọi người, sua khi nghe rõ lời của Lãng Kiệt thì mọi người đưa mắt nhìn ông chủ Khương.

Trang Duệ thấy người kia khá quen mắt, đột nhiên hắn nghĩ ra một chuyện, đó là hắn từng gặp người này trên hình bìa một quyển tạp chí, hình như là giám đốc một xí nghiệp lớn ở Tứ Xuyên. Xí nghiệp của người này mỗi năm thu lợi hơn tỷ, nhưng không ngờ ông ta cũng đến đây, nghe giọng của Lãng Kiệt thì rõ ràng cũng không phải lần đầu.

- Huynh đệ Lãng Kiệt, tất cả các ông chủ, sự việc lần này là do Khương mỗ làm việc không chu toàn, mong mọi người bao dung tha thứ cho. Vị Takeuchi tiên sinh này vẫn luôn là một nhân sĩ phản chiến ở Nhật, cũng là bạn bè của nhân dân Trung Quốc, hy vọng mọi người nể mặt Khương mỗ, sau này Khương mỗ sẽ bồi đắp lại.

Thật ra ông chủ Khương này cũng có lời khở cực muốn nói, lần này xí nghiệp của hắn cải tạo kỹ thuật, có một kỹ thuật hạch tâm mà trong nước không có, nhất định phải hợp tác với phía Nhật Bản. Lần này người Nhật theo hắn đến đây tên là Takeuchi, là đại biểu phụ trách đàm phán giữa hai bên, người này thích văn hóa Trung Quốc, cũng thu thập được không ít đồ cổ, cũng coi là một nửa người Trung Quốc.

Takeuchi vô tình biết được ông chủ Khương biết địa phương tổ chức chợ đen này, vì vậy cố ý đề xuất muốn đến tham gia, hơn nữa còn cho ra lời hứa hẹn với ông chủ Khương. Nếu hắn có thể tham gia, như vậy sẽ làm ra chút nhượng bộ trong đàm phán, điều kiện như vậy làm cho ông chủ Khương khó thể bỏ qua, vì thế trong trướng bồng mới phát sinh tình cảnh như lúc này.

Khi nghe rõ lời nói của ông chủ Khương thì ai cũng trở nên trầm mặc, thật ra mọi người đều hiểu rõ, vì lợi nhuận kếch xù, chợ đen có nhiều sản vật chảy ra ngoài, đến nhà sưu tầm ngoài nước. Lần này ông chủ Khương đưa người ngoài đến là sai, nhưng lão là người có thân phận, bây giờ đã lên tiếng cầu hòa, nếu không nể mặt nhau thì sau này gặp lại cũng khó nói, vì thế mà moi người xem như chấp nhận.

Lưu Xuyên cũng không quan tâm, hắn căn bản không biết ông chủ Khương là thần thánh phương nào, hắn tiến lên một bước định mở miệng thì lại bị Trang Duệ kéo về, lời nuốt vào họng.

- Mộc Đầu, cậu kéo tôi làm gì? Để tôi cho hắn biết tay.

Lưu Xuyên lầm bầm, âm thanh khá lớn.

Ông chủ Khương nghe thấy vậy thì tiến lên nói:

- Tiểu huynh đệ, mong cậu nể mặt tôi bỏ quá cho một lần.

Lưu Xuyên là hạng người thích mềm không thích cứng, hắn khoát tay áo nói:

- Muốn tham gia thì tham gia, hỏi tôi làm gì, đi tìm ông chủ Lãng Kiệt đi.

Lời nói của Lưu Xuyên rõ ràng không phản đối.

- Cám ơn tiểu huynh đệ, sua này nếu có gì cần Khương mỗ hỗ trợ, Khương mỗ sẽ nhất định giúp sức.

Ông chủ Khương nghe được lời nói của Lưu Xuyên thì cũng yên lòng, người trong trướng ngoài nhóm Trang Duệ là lạ mặt thì ai cũng có giao tình với lão, có lẽ bọn họ sẽ nể mặt. Lúc này Lưu Xuyên thả ra, tất nhiên cũng không ai phản đối. truyện được lấy tại TruyenFull.vn

Ông chủ Khương nghiêng mình nói một câu gì đó với người thanh niên ở bên cạnh, người này lập tức đi ra, phát danh thiếp trong tay hắn cho mọi người.

- Ha ha, đúng là xa hoa.

Lưu Xuyên lần này nói rất nhỏ, dù sao cũng không phản đối người ngoài tham gia, vì vậy cũng không cần đắc tội với vị giám đốc Khương quyền thế kia.

- Tiểu tử cậu nói ít đi vài lời không được sao?

Trang Duệ lên tiếng chọc Lưu Xuyên, hắn có ý định khác, với ánh mắt của mình, chút nữa có thể làm ác nhân với đối phương.

- Được rồi, hôm nay đã làm chậm trễ thời gian của mọi người, bây giờ chúng ta bắt đầu.

Lãng Kiệt thấy phong ba không còn, vì vậy khoát tay áo, lập tức có vài tên thanh niên đi dến, sắp đặt một cái bàn vuông trong trướng bồng. Sau đó hai người vốn đứng ở góc trướng bồng chợt xốc tấm rèm sau lưng lên, lấy một thứ gì đó đi ra, đặt trong mâm đưa đến.

Lúc này Trang Duệ mới biết, thì ra chỗ kia đật vật phẩm đấu giá, hèn gì luôn được canh gác.

- Mọi người đều biết cá nhân tôi tuy phản đối giết linh dương nhưng luôn có người thích làm chuyện này, khoảng thời gian trước có vài món được tuồn ra ngoài thông qua vài con đường khác nhau và bị giữ lại, nhưng tôi là người làm ăn, thứ gì cũng sẽ bán. Vật phẩm đấu giá đầu tiên hôm nay chính là một cái áo choàng Sa Đồ, ai cũng biết nó là vua của loài linh dương. Giá khởi điểm của nó là mười ngàn.

Âm thanh của Lãng Kiệt vang lên trong trướng bồng, hắn nói rõ lai lịch vật phẩm cho những người ngồi nơi đây, vốn cũng không cần giải thích làm gì, nhưng người Tạng mà giết linh dương thì sẽ có thanh danh không tốt, vì vậy mới nói vài câu như thế. Người thanh niên kia cũng bưng mâm chứa áo choàng đi một vòng quanh cho mọi người thưởng lãm.

Đợi cho người thanh niên kia quay về sát bên cạnh, Lãng Kiệt lấy áo choàng xuống cầm trong tay, sau đó hắn lấy một chiếc nhẫn ra, đặt một góc áo qua nhẫn, khẽ dùng tay kéo. Chiếc áo choàng dài hai mét rộng một mét rưỡi lại chui qua chiếc nhẫn nhỏ giống như nước vậy.

Lực hấp dẫn của tấm áo choàng này với phụ nữ là rất mạnh, lúc này ngay cả cô gái đeo kính râm nãy giờ không mở miệng cũng không khỏi liếc mắt nhìn, sau đó gõ vài cái lên máy tính, giống như điều tra thứ gì đó.

- Anh Mã, đẹp quá, mua cho em đi, được không?

Âm thanh rung động của cô gái đẹp bên cạnh ông chủ Mã lại vang lên.

- Được, em yêu, anh mua, ông chủ Lãng Kiệt, tôi đặt giá mười ngàn.

Tên mập vừa rồi mất mặt trước Trang Duệ, bây giờ giống như nóng lòng muốn lấy lại mặt mũi, bắt đầu ra giá.

Vượt ngoài dự đoán của mọi người, cô gái đeo kính râm rời mắt khỏi màn hình máy tính, rõ ràng không ra giá, những người còn lại trong phòng cũng không có hứng với cái áo choàng kia. Linh khí đợi vài phút, sau dó hắn mở miệng nói:

- Nếu không có ai ra giá, như vậy cái áo choàng này sẽ là của...

- Tôi ra giá mười lăm ngàn.

Trang Duệ lên tiếng cắt ngang lời Lãng Kiệt, cũng làm cho Lãng Kiệt có chút hưng phấn vì có người nâng giá, hắn lập tức hô:

- Ông chủ Lưu bên này ra giá mười lăm ngàn, bây giờ là mười lăm ngàn, còn bằng hữu nào ra giá nữa không?

Lúc này người phụ nữ đeo kính râm liếc mắt nhìn Trang Duệ, tuy cách một cái kính râm nhưng Trang Duệ vẫn thấy được trong mắt đối phương có chút hèn mọn.

 Chương trướcChương tiếp